<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Nuhon.hacker's blog]]></title> 
<link>http://giaythuytinh.info/blog/index.php</link> 
<description><![CDATA[:::::Hoàng Nhi:::::]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Nuhon.hacker's blog]]></copyright>
<item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?255</link>
<title><![CDATA[Dối lòng]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Mar 2010 14:23:36 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?255</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Không dưới một lần em nhấc điện thoại muốn nhắn tin cho anh, chỉ để nói rằng " hãy tha thứ cho em". Chồng em trở người, em giật mình trấn tĩnh, sao em lại điên dại như thế nhỉ!<br/><br/>Quá khứ như một thước phim quay chậm hiện về trong trí nhớ. Em thậm chí không biết và cũng không muốn phải làm gì để dừng nghĩ về anh, về những điều xưa cũ. Mà có xa xôi gì đâu, anh nhỉ! Cũng chỉ 1 năm trước, 1 năm trước nữa thôi mà.<br/><br/>Mỗi một mốc thời gian là một kỉ niệm. Dù muốn dù không thì nó vẫn đang tồn tại, luôn luôn tồn tại trong trí nhớ của em, của anh tùy theo cảm xúc của mỗi người. Làm sao có thể quên được, những người mất trí nhớ luôn khao khát tìm kiếm ký ức của chính mình thì tại sao ta - những người hết sức khỏe mạnh, có đầy đủ trí nhớ lại muốn quên đi, cố gắng quên đi một phần của cuộc sống, đã từng là sự sống, là hạnh phúc là niềm vui của mình, anh nhỉ!<br/><br/>Có phải chăng mình đang dối gạt lòng, dối gạt hiện tại, trốn chạy quá khứ để nghĩ mình bình yên với tương lai?<br/><br/>Em ở đó, anh ở đó, vẫn hít thở cùng một bầu khí quyển không mấy trong lành của thành phố, vẫn đi trên cùng một con đường dù trước dù sau nhưng sẽ không bao giờ chạm mặt, không bao giờ muốn gặp gỡ vì mỗi chúng ta đều có những lý do khác nhau để muốn điều đó không xảy ra, phải không anh?<br/><br/>11 giờ đêm qua em vẫn thức, anh không biết đâu nhỉ! Nước mắt cứ đong đầy khi em nghĩ về ngày 8/3 của những năm trước khi anh và em còn bên nhau, còn tay trong tay nghĩ rằng mình là cặp đôi hạnh phúc nhất. Mỗi năm anh mang đến cho em một món quà cùng những kỉ niệm mà em nghĩ em sẽ không bao giờ quên.<br/><br/>8/3 đầu tiên, anh chở em trên chiếc xe máy cũ, xấu xí nhất mà em từng đi nhưng em thật hạnh phúc khi áp má vào lưng anh đi lòng vòng qua những con đường mà cả anh và em chưa từng đặt chân tới, em nhớ mãi anh đã lúng túng thế nào khi dừng lại bên đường chọn một giỏ hoa tặng em, anh ngập ngừng chúc em luôn hạnh phúc!<br/><br/>8/3 thứ hai, em giận dỗi không thèm gặp, không muốn đi chơi cùng anh. Nhưng anh lúc nào cũng vậy, luôn yêu thương và chiều chuộng em hết mực. Anh đã đứng ở cổng trường thật lâu, và cô bé bướng bỉnh cũng chịu ra gặp. Tự nhiên anh lại rủ em đi siêu thị. Vẫn biết anh muốn mua quà tặng em nhưng em vẫn trách thầm: sao người gì mà chẳng lãng mạn gì hết, để em bất ngờ với món quà không phải thú vị hơn sao? Rồi em cũng đồng ý, em tự nhủ sẽ chọn một món quà nho nhỏ giống như giá trị của nó thôi vì em biết và em thương anh, 2 đứa cũng đang học, làm gì có tiền mà phung phí. Vậy mà anh nhất định kéo em vào chọn một cái giỏ xách. Trời ơi, toàn hai ba trăm ngàn một cái, Với số tiền ấy là một tháng tem cơm ở ký túc xá rồi. Em nhất định không chịu mua với lý do: không có cái nào em thích cả.<br/><br/>Anh nói rằng 2 đứa cũng sắp ra trường, anh muốn tặng em một cái giỏ xách để đi làm, như thế thì lúc nào em cũng nhớ đến anh. Và anh tự chọn cho em một cái giỏ màu đỏ thật xinh rồi dặn em ra trước anh ở lại nhờ người ta gói quà lại cho đẹp. Em nghĩ bụng anh thật quá cẩn thận, việc gì phải gói cho tốn thêm tiền nữa!<br/><br/>Hai đứa ra về cũng 9 giờ tối, bất chợt trời lại đổ mưa, em đã mấy lần nhắc anh hay vào quán nào ngồi uống nước, chờ tạnh mưa thì về nhưng anh vẫn đi. Cơn mưa không dứt mà ngày một nặng hạt hơn, anh quay lại hỏi: "em có mang theo tiền không? Anh hết tiền rồi". Sao em thấy thương anh vô hạn, hèn gì nãy giờ anh không dám vào quán. Về đến ký túc xá, em mở quà ra khoe cùng mấy đứa bạn thì ngạc nhiên thấy anh viết cho em một lá thư để trong giỏ từ lúc nào! Thì ra anh cũng lãng mạn đấy chứ!<br/><br/>8/3 thứ ba, trời cũng chuyển mưa từ 2 h chiều, anh và em hẹn một người bạn đi Đầm Sen chơi, anh nhớ không? Em háo hức biết chừng nào mà trời lại đổ mưa, một lúc do dự 2 đứa quyết định mặc áo mưa đi và mình đã có một buổi hẹn hò thật đẹp, 2 đứa ướt như chuột mà vẫn đi hết chỗ này đến chỗ khác, vui vẻ và hạnh phúc ngập tràn. Về đến nhà cũng 8h tối, vừa lạnh, vừa đói nhưng anh vẫn ra phố mua cho em một tô phở cùng một lẵng hoa, em vẫn còn chụp hình lưu lại. Lúc ấy em đã nghĩ rằng dù khó khăn thế nào chỉ cần anh bên cạnh thì em sẽ vượt qua tất cả, em sẽ mãi mãi yêu anh!<br/><br/>8/3 thứ tư, thật buồn vì bên em không còn anh nữa, em vẫn có hoa nhưng không phải của anh, của một người khác, là chồng em bây giờ. Hôm ấy em cũng đã khóc thật nhiều, không có anh lau nước mắt và trên vai một người lạ - với anh! Và từ đó em không còn thấy mình hạnh phúc trọn vẹn như xưa. Trái tim em giờ bị giằng xé giữa hiện tại và quá khứ! Em vẫn nhớ anh, yêu anh như thể nó đã đi vào máu thịt, em đau khổ khi nghĩ về anh, về những điều tồi tệ em đã làm, đã gây ra với anh, đã làm thay đổi một con người - là anh!<br/><br/>Đã có lúc em tự cười với câu hát: "Tại sao yêu nhau không đến được với nhau…” khi hai người yêu nhau, sẽ chẳng có lý do gì để phải chia xa, phải đau khổ, em đã từng nghĩ như thế đấy. Vậy mà em và anh, không vì gia đình, tôn giáo, tuổi tác mà vì lòng tự trọng, vì sự tự ái, vì sự thiếu đúng đắn của em mà chia ly!<br/><br/>Em tàn nhẫn với tình yêu của mình, với lẽ sống của anh! Bình thản và lạnh lùng, em bỏ mặc anh ngập chìm trong nỗi đau mất em. Còn nhớ lần đầu nắm tay em đã hỏi anh rằng liệu anh có nắm tay em được suốt cuộc đời này không? Anh trả lời rằng: "Anh sẽ nắm đến bao giờ em không còn muốn nữa". Em mỉm cười một mình nghĩ rằng nếu có thay đổi thì là anh sẽ không phải em. Vậy mà em đã buông tay anh ra thật, anh càng cố nắm em càng vùng vẫy... Anh mệt mỏi, tổn thương và anh đã chấp nhận buông tay, chấp nhận mất em. Em đổ lỗi cho anh, cho số phận để che dấu mình là người xấu xa, buông thả.<br/><br/>8/3 thứ năm, em một mình gặm nhấm nỗi nhớ anh trong từng con chữ, từng hơi thở nặng nề của em, của đêm. Không dưới một lần em nhấc điện thoại muốn nhắn tin cho anh, chỉ để nói rằng " hãy tha thứ cho em". Chồng em trở người, em giật mình trấn tĩnh, sao em lại điên dại như thế nhỉ!<br/><br/>Một ngày mới lại đến, em đi làm với mênh mang nỗi nhớ về anh, nhưng em biết đã chỉ còn là quá khứ! Biết đâu lúc này anh lại đang bận rộn chọn hoa cho một người mới - xứng đáng hơn em. <br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguồn : cửa sổ blog : vnexpress
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?215</link>
<title><![CDATA[Bài Thơ Cuối Cùng - TTKH]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Thu, 21 Jan 2010 01:59:19 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?215</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center">Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !<br/>Một mùa thu cũ một lòng đau<br/>Ba năm ví biết anh còn nhớ<br/>Em đã câm lời có nói đâu<br/><br/>Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly<br/>Càng khơi càng thấy lụy từng ly<br/>Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy<br/>Mà viết tình em được ích gì ?<br/><br/>Chỉ có ba người đọc thơ riêng<br/>Bài thơ "đan áo" của chồng em<br/>Bài thơ đan áo nay rao bán<br/>Cho khắp người đời thóc mách xem<br/><br/>Là giết đời nhau đấy biết không ?<br/>Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung<br/>Giận anh tôi viết dòng dư lệ<br/>Là chút dư hương điệu cuối cùng<br/><br/>Từ nay anh hãy bán thơ anh<br/>Và để yên tôi với một mình<br/>Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét<br/>Thì đem mà đổi lấy hư vinh<br/><br/>Ngang trái đời hoa đã úa rồi<br/>Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi<br/>Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp<br/>Ði nhớ người, không muốn nhớ lời<br/><br/>Tôi oán hờn anh mỗi phút giây<br/>Tôi run sợ viết bởi rồi đây<br/>Nếu không yên được thì tôi chết<br/>Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy !<br/><br/>Năm lại, năm qua cứ muốn yên<br/>Mà phương trời nhớ chẳng làm quên<br/>Và người vỡ lỡ duyên thầm kín<br/>Lại chính là anh, anh của em<br/><br/>Tôi biết làm sao được hỡi trời!<br/>Giận anh không nỡ nhớ không thôi<br/>Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt<br/>Sợ quá đi anh, có một người...</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?214</link>
<title><![CDATA[Bài thơ thứ nhất - TTKH]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Thu, 21 Jan 2010 01:58:16 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?214</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center">Thuở ấy lòng tôi phơi phới quá<br/>Lòng trinh còn vẹn một làn hương<br/>Nhưng nhà nghệ sỹ từ đâu lại<br/>Êm ái trao tôi một vết thương.<br/><br/>Tai ác ngờ đâu gió lại qua.<br/>Làm kinh giấc mộng những ngày hoa.<br/>Thổi tan âm điệu du dương trước<br/>Và tiễn người đi bến cát xa.<br/><br/>Trở lại vườn Thanh có một mình<br/>Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh<br/>Yêu trăng lạnh lẽo rơi trên áo<br/>Yêu cánh chim sa bóng lướt mành.<br/><br/>Rồi một ngày kia tôi phải yêu<br/>Cả chồng tôi nữa lúc đi theo<br/>Những cô áo đỏ sang nhà khác<br/>Gió hỡi làm sao lạnh rât nhiều.<br/><br/>Từ đó không mong không dám hẹn<br/>Một lần găp gỡ dưới trăng nghiêm<br/>Cố quên đi nhé câm và nín.<br/>Chớ thở than bằng những dòng thơ.<br/><br/>Tôi run sợ viết lặng im nghe<br/>Tiếng lá thu khua xiết mặt hè<br/>Như tiếng chân người len lén đến<br/>Nhưng đời nào dám hẹn ai về.<br/><br/>Tuy vậy tôi tin vẫn có người<br/>Thiết tha theo đuổi mãi than ôi.<br/>Biết đâu tôi một linh hồn héo<br/>Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi...</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?213</link>
<title><![CDATA[Tàn nhẫn]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 19 Jan 2010 02:13:46 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?213</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<em><span style="color: #0000FF;">Ngày còn nhỏ, khi đứa hàng xóm thân thiết nói một câu chọc ghẹo, mình chỉ biết khóc, chạy về mách mẹ. Nhưng rồi ngày mai, ngày kia nó lại trêu tiếp, thế là ngoài khóc ra, mình còn nghĩ phải làm cho nó... giống như mình, phải đánh nó thật đau để nó biết rằng đừng đụng vào mình nữa.</span></em><br/>Đánh xong mình thấy, ừ cũng hả hê phết. Con bé kia nó khóc to thế cơ mà, nhưng rồi cái cảm giác kì lạ ấy không được bao lâu cả. Mình lại trở về trạng thái thảm thương như lúc đầu, lại buồn bã như ngày hôm qua...<br/><br/>Đấy là chuyện trẻ con, rồi lớn dần lên con người ta, người nào cũng tiếp tục nuôi lớn cái bản năng ấy. Ai động chạm đến mình, làm tổn thương mình là không ít thì nhiều cũng phải làm gì đó để đáp trả ngay. Những con người ở đường ở chợ hôm qua còn ngọt nhạt mà hôm nay đã tung rổ rá vào mặt nhau. Thỉnh thoảng ai kèn cựa mình thì làm một lần gọi hội cho vui. Rồi đến những người gọi là có học trong xã hội này chỉ cần thực hiện vài mánh trong bóng tối là ông bạn thân cùng cơ quan có thể ngồi tù như chơi rồi. Cứ thế người ta tạo cho mình cái thói quen, lý lẽ để có thể tàn nhẫn với người khác.<br/><br/><p align="center"><a href="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/12/3B9CD4F0/42-21218021.jpg" target="_blank"><img src="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/12/3B9CD4F0/42-21218021.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/>Ngày hôm qua cô và anh rất yêu nhau, ngày hôm nay đường ai nấy đi. Trong cái khoảnh khắc đau khổ, vật vã, cô phát hiện ra anh không chỉ có một mình cô, đối với anh tình yêu là trò chơi liên hoàn, phải mua món khác sơ cua ngay khi đang chơi món này. Rồi trong cô, cái bản năng tàn nhẫn tự nhiên lại trỗi dậy. Một là, cô phải bằng được giành lại anh, cho anh biết thế nào là yêu rồi đau đớn khi cô đóng vai người phản bội, để sự tàn nhẫn cứ thế kéo hai người vào thứ tình yêu luẩn quẩn. Hai là, gặp một lần, nói những lời thật ghê gớm, để anh mà có ra đi với tình yêu mới cũng chẳng thanh thản... Đó cô tự nhủ phải biết tàn nhẫn, tạo vỏ bọc vững chắc và trả thù cái kẻ làm trái tim mình bị tổn thương. Nhưng rồi... thì sao?<br/><br/>Sau ngần ấy điều, sao cái phút giây được hả hê lại vội vàng qua nhanh thế? Chỉ còn dư âm là nỗi xót xa trong tim không thể lý giải nổi. Là bởi vì con người kia dù thế nào cũng từng là người làm cho trái tim cô rung lên, từng là cả thế giới với cô, từng là niềm hạnh phúc lớn lao và nỗi nhớ tràn ngập trong lòng cô. Giờ đây cô tàn nhẫn với con người ấy, chẳng biết việc ấy sẽ làm người ta đau thế nào nhưng cũng giống như cô đang chà đạp lên chính trái tim mình, chà đạp lên con người mình trong quá khứ mà thôi...<br/><br/>Trở về với cõi bình yên trong lòng, người ta hiểu rằng cái thói tàn nhẫn sẽ mua được phút giây hả hê trong chốc lát nhưng cũng nhận lại niềm đau đớn dài dằng dặc. Đối xử tệ bạc với người dưng nước lã đã khó, sao có thể ác độc với người mình từng yêu thương ngày hôm qua. <br/><br/>Tôi nhớ đến hai thuyết nổi tiếng mà trái ngược nhau, một là "Nhân chi sơ tính bản thiện" của Mạnh Tử, hai là "Nhân chi sơ tính bản ác" của Thương Ưởng. Nghĩ lại mà thấy con người ta sẽ có lúc độc ác, tàn nhẫn với một ai đó nhưng rồi cái tính thiện sâu trong gốc rễ của mỗi người rồi mãi khiến ta đau khổ, xót xa mà thôi...<br/><br/>Giờ thì cô đã biết phải làm thế nào với chuyện này. Mọi thói tàn nhẫn với người cô yêu sẽ chỉ khiến cô thêm đau đớn. Vết thương bị phản bội này rồi theo thời gian sẽ lành, bởi vì tình yêu vô nghĩa cô dành cho anh sẽ dần mờ nhoà đi. Còn cảm thấy yêu còn là còn hận, hết yêu thì ai kia sẽ chẳng còn là mối quan tâm của cô nữa...<br/><br/>Vẫn biết yêu thương và hận thù có khi chỉ cách nhau trong gang tấc... nhưng trái tim ai cũng đã có đôi lần tổn thương, đừng làm nó chua xót thêm, hãy để nó được bình yên trong hiện tại để trái tim ấy vẫn tiếp tục đủ sức để yêu thương những phần tuyệt vời trong quá khứ và cả những ngọt ngào đang chờ đợi ở tương lai.<br/><br/>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?212</link>
<title><![CDATA[Còn được ở bên mẹ 10 ngày]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 19 Jan 2010 02:07:15 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?212</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<em><span style="color: #0000FF;">Hôm nay vào blog một người bạn, tình cờ được dẫn đến đường link này, ở đó rất nhiều người đã ghé thăm và để lại lời nhắn cho một bạn trai 19 tuổi đầy nghị lực đang chống chọi với các cơn đau đớn trong những ngày cuối cùng của cuộc đời.</span></em> <br/><br/><br/><br/>Tôi đã đọc, rồi sững sờ trước sức sống của bạn ấy. Thương quá, chẳng ai biết ngày mai, ngày kia hay hôm nào ấy, ánh sáng của sức sống ấy sẽ vụt tắt.<br/><br/>Hãy dừng lại một chút, ghé vào blog của Minh và gửi cho bạn ấy một lời cầu nguyện, bạn nhé!<br/><br/>Dưới đây là một số entry Minh đã viết trong những ngày còn tỉnh táo bằng chút sức lực còn lại và cả một số bài viết của mẹ Minh.. Thật sự rất cảm động và cũng rất đáng khâm phục.<br/><br/>Mong bạn Minh sẽ gặp được điều tốt lành!<br/><br/>*<br/>Nhật ký 10 ngày con còn được ở bên mẹ và mọi người<br/><br/>Con không hiểu được tại sao cuối cùng con lại tìm đến blog. Nhưng có lẽ như mẹ nói, đến khi mà con người ta phải ra đi, đều cần đến một sự an ủi cho tâm hồn.<br/><br/>Con và mẹ sẽ cùng viết. 10 ngày cuối cùng của con trên cõi đời này. 10 ngày để con nói cho mẹ, cho mọi người có thể hiểu.<br/><br/>Ngày đầu tiên 4h30' - Con<br/><br/>Hôm nay là cả một ngày nóng nực. Đang là buổi chiều, con nghe tiếng gió thổi nhè nhẹ qua khung cửa sổ. Và con lại nghe thấy nhói lên trong tim.<br/><br/>19 năm trước, con được ba mẹ sinh ra trên đời, với bao niềm hy vọng cho tương lai. Con tin tưởng rằng trong cả 19 năm con không làm ba mẹ thất vọng.19 năm cố gắng của con để luôn nằm trong những người đứng đầu lớp. <br/><br/>Nhưng 18 năm con và mẹ sống mà không có bố, và mẹ trở thành người quan trọng nhất với cuộc đời con. Nhưng con đã phải làm mẹ thất vọng ở cái tuổi trưởng thành nhất từ khi con sinh ra này. Con đã giấu mẹ về một căn bệnh con đã theo con từ khi con biết nhận thức. Nhưng mẹ đã dạy, con của mẹ thì phải cứng rắn, phải mạnh mẽ, và dù lúc đó chỉ là một thằng nhóc 10 tuổi, con luôn tâm niệm về điều mẹ dạy. <br/><br/>Và khi con biết đâu là tim, thì con biết là từ bé, cái nhói đau bên lồng ngực trái là gì. Lỗi lầm mà con cảm thấy lớn nhất là con đã giấu mẹ. Những lúc trái tim con thắt chặt, con trốn chạy, giấu hết thảy mọi người. Con khóc mà, xấu hổ lắm, con không muốn ai biết ''một đấng nam nhi'' mà nhỏ nước mắt.<br/><br/>Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến. Con gục ngã trước mặt mọi người lần đầu tiên trong lớp học giờ Sử. Con đã không kịp chạy ra ngoài như mọi khi. Nó đến quá nhanh. Nhanh đến nỗi con chỉ kịp nhận ra là nó đã đến. Mẹ hình như đã vội vã lắm đúng không, đến ngay nơi con nằm cấp cứu. Rồi con cũng biết là mẹ đã òa lên khóc nức nở ngay tại phòng cấp cứu sau khi nghe bác sĩ nói về con, về bệnh tình của con.<br/><br/>Một tuần. Con cũng được về nhà. Con biết là mẹ cũng đã biết. Quá muộn - đó là thực tế. Nhưng mẹ của con không bỏ cuộc bao giờ. Mẹ cứng rắn, mẹ không bao giờ ngừng đấu tranh, đấy là điều con biết từ khi mẹ là trụ cột trong gia đình chỉ có hai người.<br/><br/>Viện Tim Mạch Hà Nội, Bạch Mai, 108, Việt Pháp... mẹ đưa con đến tất cả những nơi có thể đến. Đã có những lúc hy vọng lóe lên. Con nhìn thấy tia hy vọng rực sáng trong đôi mắt mẹ lúc ấy. Và có thể nó sẽ không bao giờ vụt tắt. Nhưng sự thực phũ phàng không bao giờ có thể trốn chạy được...Và con biết giờ, với con và mẹ, chỉ còn 10 ngày cuối cùng. Con cũng cảm nhận thấy thời điểm con sẽ ra đi. Chúa mách bảo chăng. Một tiếng nói vọng từ sâu trong trái tim gần như đã quá rệu rã, mách cho con rằng con sẽ chia tay tất cả trong 10 ngày chẵn tròn nữa thôi...<br/>Tạm dừng<br/><br/>Ngày đầu tiên 5h30' - Mẹ - Con của mẹ! <br/><br/>Hôm nay là ngày đầu tiên trong 10 ngày. Con dũng cảm mở tâm hồn mình để chia sẻ cho mọi người trong một thế giới lớn. Con mong là nó sẽ gửi một cái gì đó cho tất cả, phải không! Mẹ ủng hộ.<br/><br/>Nhìn con, mệt nhọc, gõ từng chữ bên chiếc máy tính xách tay mẹ mượn cơ quan để cho con hoàn thành tâm nguyện, trái tim mẹ cũng như thắt lại. Một entry dài, giờ đây cũng như quá sức với con. Mẹ chỉ ngắm nhìn con trai mẹ bên bàn phím. Con không giấu được mẹ đâu. Trái tim kia đang hành hạ con ngay cả những ngày cuối này phải không.<br/><br/>Mẹ đang nhớ lại về một cậu con trai vừa ngố vừa ngoan của mẹ. Ấy thế mà nó dũng cảm ghê, nó giấu mẹ yêu này căn bệnh này đã 9 năm. Mẹ trách sao được con. Mẹ biết thế mới xứng đáng là con của mẹ chứ.<br/><br/>Mẹ nhớ hồi xưa, mẹ ngồi yên lặng mỗi tối trước khi đi ngủ để lắng nghe con trai của mẹ kể về những chuyến phiêu lưu dài tập của con trong những giấc mơ. Mẹ chưa thấy ai mơ nhiều như con, và nó như là một niềm vui riêng và đặc biệt. Tất cả những gì con trai mẹ trải qua mỗi ngày, từng người, từng sự việc, đều được con trai mẹ ghép nối hoàn hảo trong một bức tranh mới lạ. Mẹ nhớ là mẹ từng bảo con, trí tưởng tượng thế này, mai sau con mẹ sẽ trở thành một thiên tài.<br/><br/>Nhưng giờ, con nằm đây. Từng hơi thở khó nhọc. Mẹ không dám phủ nhận sự khô héo dần sự sống tăng thêm rõ rệt trên khuôn mặt dễ thương của con ngày nào. 30 phút con phải gồng mình để hoàn thành bài nhật ký đầu tiên, là cả một sự đấu tranh ghê gớm. Và không phải chỉ bây giờ. Suốt 2 tháng kể từ ngày nó chuyển hẳn sang giai đoạn cuối cùng này. Con đã chống chọi anh dũng. Mẹ tự hào về con, con trai của mẹ!<br/><br/>Những entry khác tiếp nối và hình như đang dừng lại ở con số 9.<br/>Giờ Minh đang nằm hôn mê trong sự cầu nguyện của mọi người...<br/><br/>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?203</link>
<title><![CDATA[Có người yêu mới vẫn không thể quên anh]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Thu, 08 Oct 2009 08:06:28 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?203</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #0000FF;"><strong>Nguồn : Cửa sổ Blog</strong></span><br/><br/>Rời xa anh, em tưởng rằng sẽ hạnh phúc bên người yêu mới. Nhưng cho đến tận bây giờ em mới nhận ra rằng không ai có thể thay thế được anh trong trái tim em.<br/><br/>Vậy là anh và em đã xa nhau 5 tháng rồi, chính xác là 5 tháng 10 ngày. Em vẫn còn nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy. Nhớ khuôn mặt anh, nhớ ánh mắt anh, nhớ hơi ấm của cái xiết tay cuối cùng. Hôm nay trên đường về nhà, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn làm em phải tấp xe vào lề trú mưa, bên kia đường một đôi trai gái cũng đang vội vã. Trời vẫn mưa không ngớt … lạnh. Lòng em bồi hồi nhớ anh - người yêu của em.<br/><br/>Rời xa anh, em tưởng rằng sẽ hạnh phúc bên người yêu mới. Nhưng cho đến tận bây giờ em mới nhận ra rằng không ai có thể thay thế được anh trong trái tim em. Người ta cũng rất tốt với em, cũng quan tâm và chiều chuộng, những ngày cuối tuần chở em đi chơi đây đó. Nhưng cũng đã đôi lần cãi nhau, toàn những chuyện không đâu. Không biết có phải vì yêu em quá hay không mà người ta rất dễ ghen và nổi nóng. Có lần, em ngồi uống nước với đứa bạn cùng lớp, rồi không hiểu sao người yêu em biết vậy là mấy ngày trời em như bị cáo phải trả lời trước quan tòa. Nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy. Chợt nhớ khi bên anh em chẳng bao giờ phải như vậy cả, dù chỉ một lần.<br/><br/>Thời gian gần đây, sao em thấy lòng mình trống trải, nắm tay đi bên người yêu mà em thấy vẫn thiêu thiếu một điều gì đó thật mơ hồ. Người ta yêu em thật nhưng trong em không một cảm giác bình yên, ấm áp… như những lần em còn được bên anh. Đôi bàn tay gầy, đen rạm vì cháy nắng nhưng lại lan tỏa một hơi ấm lạ kỳ. Cũng đôi bàn tay ấy luôn vén tóc cho em mỗi khi có từng sợi che vào mắt. Và từ ngày đó đến giờ chẳng ai làm điều đó cho em, em nhớ…<br/><br/>Anh luôn ân cần chăm sóc em, nhiều lúc em hỏi anh sao xem em giống như con nít vậy? Anh khẽ cười và nói rằng thì em là con nít chứ gì nữa. Cũng có đôi lúc em thấy hơi phiền khi anh như vậy. Nhưng giờ em mới thấu hiểu được câu nói mà em đã từng nghe ở đâu đó rằng: “Những gì đến với bạn rất dễ thường bạn không biết quý và gìn giữ đến khi điều đó không còn bên bạn nữa bạn sẽ hối tiếc cả một đời” và bây giờ em đã rơi vào tình cảnh đó thật rồi anh ạ.<br/><br/>Em nhớ những lần em bị bệnh, anh đon đả chạy đi mua thuốc cho em, rồi dặn em chuyện này chuyện nọ. Những lúc đó em thấy anh chẳng khác bà em là mấy, cũng bắt em phải như thế này thế kia. Anh đơn thuần không chỉ là người yêu của em, anh còn là một người bạn, một người bạn đặc biệt. Sẵn sàng ngồi hàng giờ chỉ để nghe em nói, dẫu biết những câu chuyện không đầu không cuối. Luôn bên em lúc em cần, luôn quan tâm em không một chút đắn đo. Và bây giờ em muốn anh làm phiền em thật nhiều, thật nhiều. Gấp trăm ngàn lần ngày trước. Luôn biết em thích những món gì, và có thể trở em đi dù đường có xa đến đâu để em được ăn món em thích. Em còn nhớ rất rõ hôm em và anh đi Thủ đức gặp trời mưa… không biết anh còn nhớ, rồi những lần về miền Tây chơi…Những kỷ niệm về anh luôn trải dài trong tâm trí em. Và bây giờ thật sự em muốn được viết tiếp anh à, muốn viết mãi không thôi.<br/><br/>Em đã thật ngốc khi đem tình yêu ra so sánh, và đã làm anh tổn thương. Nhưng vẫn không một lần anh trách cứ em điều gì. Điều này thật khác biệt với những người con trai em từng gặp và có lẽ vậy mà em yêu anh. Đến tận giờ phút này khi không còn anh kề bên em mới hiểu hết giá trị đích thực của tình yêu. Những giá trị mà em đã không biết gìn giữ và trân trọng. Có lẽ ông trời đang trừng phạt em. Em biết em đã sai, nếu có thể quay lại hãy cho em được về bên anh, để em có thể hàn gắn vết thương lòng trong anh, để em có thể tìm thấy hạnh phúc đích thực của mình, để em được mãi là con nít của anh, để được anh chăm sóc, nâng niu. Em sẽ vứt bỏ tất cả, dù chỉ được bên anh một thời gian ngắn thôi cũng được, để cảm giác ngập tràn hạnh phúc lại về bên em. Được không anh? 
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?202</link>
<title><![CDATA[Hãy chỉ cho em cách để quên anh]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Thu, 08 Oct 2009 08:05:43 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?202</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #0000FF;"><strong>Nguồn : Cửa sổ Blog<br/></strong></span><br/>Thời gian qua lâu rồi mà mỗi lần nhớ về anh tim em vẫn nhói đau, bởi vậy không bao giờ em dám gặp lại anh nữa. Biết đâu khi là một người đàn bà rồi sẽ không còn cái sỹ diện thời thiếu nữ nữa em sẽ khóc khi gặp lại, sẽ tố cáo trái tim mình trước anh.<br/><br/>Dĩ vãng ơi xin hãy ngủ ngoan, đã bao lần em tự nhủ phải quên anh, thôi không nhớ về kỷ niệm đáng thương giữa anh và em để sống toàn tâm cho hiện tại nhưng em vẫn không làm được, em viết ra những dòng này coi như là sự thú tội của con tim, mong rằng khi nói ra được em sẽ có thể mang bình yên về cho mình.<br/><br/>Ai đó nói “yêu là mù quáng” quả không sai với em, em yêu anh bằng tình yêu đầu và cũng là tình yêu cuối. Đứa con gái ở vùng quê nghèo mang theo hành trang là tình yêu của anh, những lời hứa, ánh mắt thân yêu, nụ cười hiền của anh để bước chân vào giảng đường đại học. Em ngây thơ nghĩ rằng vậy là mình hạnh phúc, mà em hạnh phúc thật, hơn một năm ở bên anh em đã rất hạnh phúc, em ở ký túc xá nên chỉ thứ 4, thứ 7, Chủ nhật là anh có thể vào thăm em.<br/><br/>Em nhớ rất rõ mình đã mong chờ để gặp anh như thế nào, em nhớ những bữa cùng anh ăn cơm ở ký túc Mễ trì, em nhớ những buổi mình cầm tay nhau đi dạo ở quanh khu em ở, ở cả ký túc trường sư phạm gần nơi anh trọ, ở công viên, bất cứ ở đâu đi cùng nhau là anh nắm tay em thật chặt như sợ chỉ cần tuột tay là em sẽ rời khỏi anh.<br/><br/>Anh bảo anh thích đan những ngón tay của anh vào những ngón tay của em vì như vậy anh thấy ấm áp và an tâm lắm. Em nhớ anh đã đèo em đi hết các con đường HN từ khi mình đi xe đạp đến lúc mình đi xe máy. Em nhớ lần chia tay ở sân ga tiễn em về quê, anh đã chạy theo đoàn tàu và nói “anh yêu em”,... Em nhớ tất cả những kỷ niệm về anh và em nghĩ mình sẽ mãi ở bên nhau.<br/><br/>Vậy mà anh xa em, chỉ đơn giản anh không còn yêu em nữa, cũng như bao cô gái khác khi bị bỏ rơi em không tin là anh không còn yêu em nữa, em đã dối mình, nhưng em vẫn đủ tự trọng để nghĩ rằng chỉ cần anh vui thì em chấp nhận.<br/><br/>Mình xa nhau thật đơn giản, thật nhẹ nhàng nhưng anh có biết chính vì sự sỹ diện đó mà trái tim em mãi bị đè nặng, em đã khóc rất nhiều, rất giận nhưng khi vô tình gặp lại anh em vẫn mỉm cười, vẫn cố tỏ ra bình thường, em muốn khóc lắm, muốn hỏi vì sao anh lại đối xử với em như thế, muốn hỏi vì sao hôm qua anh còn rất ân cần với em mà hôm nay lại nói không còn yêu em, nhưng em không làm được.<br/><br/>Rồi em nghĩ thôi để thời gian xoa dịu vết thương lòng, nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy, không dễ như khi em vô tình đánh vỡ cái cốc có thể mua cái khác thay thế.<br/><br/>Hai năm xa anh là hai năm em sống trong cô đơn, sống trong những kỷ niệm và nỗi đau, nhiều đêm em không ngủ được, em sợ phải đi trên những con đường không có anh vì hình bóng anh luôn ở đó cùng người khác, em thật đáng thương khi luôn nhớ về người không yêu mình.<br/><br/>Ra trường, em lập gia đình với bạn của anh trai em, chồng em là một người đàn ông tốt, sống có trách nhiệm với gia đình, rồi em có con một cậu con trai. Đã 6 năm xa anh vậy mà những kỷ niệm ấy luôn ám ảnh em, đôi lúc em thấy em thật giả tạo với thực tại, nhưng em không sao thoát ra khỏi ám ảnh về anh. Đáng lẽ những lúc buồn em phải nghĩ đến chồng mình nhưng em lại nghĩ về anh, tại sao?<br/><br/>Em biết em không thể quên nổi, sau này cũng thế vì thời gian qua lâu rồi mà mỗi lần nhớ về anh tim em vẫn nhói đau, bởi vậy không bao giờ em dám gặp lại anh nữa. Biết đâu khi là một người đàn bà rồi sẽ không còn cái sỹ diện thời thiếu nữ nữa em sẽ khóc khi gặp lại, sẽ tố cáo trái tim mình trước anh. Hôm trước đi Hạ Long tập huấn nhiều lần em định bấm máy gọi cho anh, nhưng em sợ không thể vượt qua chính mình, cảm giác có lỗi với chồng đã giúp em vượt qua những khao khát thấp hèn là được nhìn thấy anh. Anh à! Hơn một năm ở bên anh vậy mà em phải mất gần 10 năm và có thể phải hơn thế nữa để sống trong nhớ nhung, dằn vặt, nhớ anh và dằn vặt vì có lỗi với chồng con bởi nỗi nhớ ấy, thật là một cái giá quá đắt đúng không. Hãy chỉ cho em phải làm sao để có thể quên anh, chỉ cho em đi anh.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?201</link>
<title><![CDATA[Khép chặt lòng mình sau cái chết của người yêu]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 06 Oct 2009 05:45:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?201</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Nguồn : Vnexperss<br/>From: Linh<br/>Sent: Saturday, August 22, 2009 6:58 PM<br/><br/>Anh xa tôi trong chính ngày sinh nhật của tôi. Hơn hai năm trôi qua, tôi vẫn không thể quên được anh và mở lòng đón nhận một tình yêu nào. Tôi muốn tìm cho mình lối thoát, nhưng chỉ cần nhắm mắt tôi lại thấy hình ảnh của anh hiện hữu bên tôi.<br/> <br/>Tôi phải làm gì đây, để những quá khứ đau thương có thể khép lại, tôi không thể tự tìm cho mình một lối thoát nào, tôi không thể quên được anh.<br/><br/>26 tuổi, tôi được bạn bè đánh giá là cô gái khá xinh xắn, có nước da trắng, đôi mắt sáng và cái miệng rất xinh. Tính tôi rất cởi mở, có lẽ vì thế mà bạn tôi vẫn thường bảo ai cũng có thể “chết” tôi ngay từ lần đầu vì cái vẻ ngây thơ ấy.<br/><br/>Tôi gặp anh trong dịp sinh nhật một người bạn, anh là một kỹ sư, hơn tôi hai tuổi. Tôi ngồi cạnh anh và nói chuyện với anh rất nhiều. Anh rất thích thú khi nghe tôi nói, anh bảo: “Tôi nói chuyện rất có duyên, làm anh cười suốt”. Anh là người hiền lành, chất phác, hết lòng vì công việc nhưng cũng rất mực chu đáo. Anh xin số điện thoại của tôi, anh bảo giọng tôi hay quá nên ngày nào cũng muốn nghe tôi nói.<br/><br/>Sau sinh nhật của bạn, tôi nhận được điện thoại của anh thường xuyên hơn, còn tin nhắn thì gần như lúc nào rảnh là anh lại nhắn tin ngay cho tôi. Trong lần hẹn hò riêng đầu tiên, trên chiếc ghế cạnh hồ Than thở anh chỉ ngồi nhìn tôi trong im lặng.<br/><br/>Không ngờ ngày nào cũng gọi điện, nhắn tin mà khi gặp nhau lại khó nói chuyện đến thế. Thấy điện thoại báo có tin nhắn, tôi rất ngạc nhiên, tin nhắn ấy lại chính là của anh. Một dòng chữ hiện lên “cho anh nắm tay em một lát được không?”, tôi mỉm cười ngước nhìn anh, nhưng không nói gì. Tôi đưa tay về phía anh, tôi thấy tay mình nóng ran, tôi biết anh đang nắm tay tôi.<br/><br/>Tôi chẳng có lý do gì để từ chối những lần đi chơi tiếp đó cùng anh, hơn ai hết tôi hiểu rằng tôi đã có một tình cảm rất đặc biệt với anh. Cả anh cũng vậy, tôi và anh vẫn đi cùng nhau, cứ thế yêu nhau mà không cần một lời tỏ tình nào.<br/><br/>Yêu nhau gần 5 tháng, anh đưa tôi về làm quen với gia đình. Ngay trong lần ra mắt đầu, mẹ anh đã tỏ ra không muốn chấp nhận tôi (từ khi biết anh yêu tôi bà đã không muốn anh yêu tôi), lý do mà mẹ anh đưa ra là tôi và anh cách nhau quá xa (anh quê ở Nghệ An, còn tôi ở Hà Nội).<br/><br/>Mẹ anh tỏ ra rất cương quyết, bà luôn cố gắng thể hiện sự cay nghiệt với tôi dù tôi biết bản chất của bà không phải như vậy. Để bà yêu mến và chấp nhận tôi lúc này dường như là không thể, nhưng tôi không muốn bỏ cuộc. Tôi yêu anh, và hiện anh cũng lập nghiệp tại Hà Nội cơ mà.<br/><br/>Tôi sẽ phải làm được điều đó, tôi muốn thuyết phục mẹ anh bằng chính tình cảm chân thành của tôi dành cho anh và gia đình anh. Tôi nhớ, có lần khi nghe tôi nói về giấc mơ của mình mong muốn được sống cùng người mình yêu, và được sống cùng bố mẹ chồng, được tự tay lo cho họ, được nghe họ mắng khi tôi làm phật ý họ, và thích được nghe những lời khen ngợi, tán thưởng của họ khi tôi làm đúng, anh bảo tôi là người có suy nghĩ lập dị. Thời đại này chẳng có ai lại nghĩ như vậy cả, ai cũng muốn được tự do chứ có ai lại muốn mình phụ thuộc vào bố mẹ chồng đâu.<br/><br/>Tôi biết anh đang nói dối, vì chính anh cũng luôn mong muốn được sống cùng bố mẹ mình. Anh là người con có hiếu, anh yêu thương bố mẹ và rất có trách nhiệm với mọi người. Có lẽ vì thế mà tôi đã yêu anh.<br/><br/>Ra Hà Nội, tôi và anh vẫn quyết tâm sống cùng nhau. Chính vì lẽ đó mà mâu thuẫn giữa anh và mẹ ngày càng căng thẳng. Bà gọi điện cho tôi, bà nói nếu tôi thật sự yêu anh thì đừng bắt anh phải từ bỏ gia đình vì tôi. Tôi rất buồn, chỉ nói với bà rằng tôi muốn có anh và cũng muốn có cả gia đình anh nữa, nhưng đáp lại tôi là một câu trả lời lạnh lùng, dứt khoát.<br/><br/>Hôm nay anh đến nhà tôi, nhưng anh không vào, anh đứng đợi tôi ngoài cổng. Vừa thấy tôi, anh đưa tay ôm lấy tôi thật chặt như thể sợ tôi chạy mất. Anh thì thầm điều gì đó bên tai tôi “anh yêu em rất nhiều, và không bao giờ muốn xa em”. Giọng anh như nghẹn lại, chắc anh phải khó khăn lắm không để tôi thấy anh khóc. Anh ngốc thật, dù anh không nói ra thì tôi cũng quá hiểu trong lòng anh đang khổ sở thế nào, tôi đoán chắc anh vừa nói chuyện với mẹ mình.<br/><br/>Anh xin tôi cho anh thời gian anh sẽ thuyết phục được mẹ. Tôi hoàn toàn có thể tin ở anh, tôi biết anh sẽ làm được và nếu phải chờ một năm, hai năm, hay vài ba năm nữa tôi cũng có thể chờ được mà. Anh đã yêu tôi trong say đắm, anh chăm sóc, lo lắng cho tôi rất nhiều. Tôi đã có những giây phút thật sự hạnh phúc khi ở bên anh, đó là một tình yêu đẹp.<br/><br/>Có lẽ tôi sẽ được sống mãi trong tình yêu của anh, và có thể chờ đợi đến ngày anh sẽ khiến mẹ yêu thương tôi, nếu như không có cái ngày định mệnh ấy.<br/><br/>Hôm đó sinh nhật tôi, ngày mùng 5 tháng 8 anh đang đi công tác ở Hải Phòng. Anh gọi điện xin lỗi tôi vì công việc anh không về được. Anh đã chúc tôi những lời chúc tôi thích nghe nhất và còn gửi tới tôi những nụ hôn gió rất ngọt ngào, tôi thật sự hạnh phúc dù anh không ở bên tôi.<br/><br/>Đêm đó tôi không sao ngủ được, có điều gì đó khiến tôi đang lo lắng. Sao lại thế nhỉ? Không có lý do gì, tối nay tôi đã rất vui. Tôi nhận được rất nhiều những lời chúc mừng của bạn bè, những món quà ý nghĩa, quan trọng hơn là lời chúc và những nụ hôn của anh.<br/><br/>Nhưng sao trong lòng tôi khó chịu quá, nó cứ nóng ran lên như đang bị lửa thiêu đốt, tôi thấy bất an. Vớ lấy chiếc điện thoại, tôi bấm nhanh số điện thoại của anh, máy không liên lạc được. Chắc anh đã ngủ rồi, tôi tự an ủi mình. Dù thế tôi vẫn không sao ngủ được, có điều gì đó như đang mách bảo tôi rằng anh chưa ngủ, anh đang về với tôi.<br/><br/>Hơn 1 giờ đêm điện thoại của tôi reo, không phải số của anh. Lẽ ra với tính cách thường ngày, tôi đã có thể vồ lấy nó ngay mà không cần để nó đổ đến hồi chuông thứ ba. Tiếng chuông đổ liên hồi, từng nhịp dồn dập hơn như thôi thúc, như nhắc nhở tôi phải nhấc máy. Tôi run rẩy cầm máy, vừa lo lắng, vừa thấp thỏm một cảm giác ghê lạnh chạy dọc sau gáy khiến tôi rùng mình.<br/><br/>Họ nói anh đi rồi, anh bị tai nạn. Tôi không tin vào tai mình, tôi ngồi phịch xuống như người đã chết. Chỉ vì muốn về chúc mừng sinh nhật tôi, muốn được ôm tôi trong ngày ấy, chỉ vì muốn gặp tôi mà anh đã phải từ bỏ cuộc sống của mình. Tôi đau đớn, kêu gào trong tuyệt vọng, tôi mong có thể nghe được một câu nói từ anh. Tôi sẽ từ bỏ tất cả, chỉ cần anh có thể tỉnh lại, nhưng không thể nữa rồi, anh đã đi mà không nói với tôi một lời nào. Anh quá vội vàng, anh đã không đợi được tôi.<br/><br/>Đám tang anh, toàn một màu hoa trắng, người thân và bạn bè ai cũng khóc thương anh. Tôi lết cái thân tàn nép mình đứng trong hàng ngàn người đến thắp hương cho anh. Tôi không muốn để mẹ anh phải đau hơn nữa khi bà biết rằng vì tôi mà con bà phải ra đi. Tôi cũng đâu có sung sướng gì, trong lòng tôi giờ chẳng còn chút cảm giác nào nữa. Nó hoàn toàn trống rỗng. Tôi như kẻ mất hồn, thất thểu bước tới di ảnh của anh, giá như lúc đó anh có thể nghe được lời tôi nói, giá như anh có thể hiểu được trong lòng tôi đau đớn thế nào.<br/><br/>Khi anh ở bên tôi, anh sợ nhất là thấy tôi khóc, anh không muốn làm tôi đau lòng. Vậy mà lúc này sao anh không biết tôi đã khóc đến cạn nước mắt, tôi đã tìm kiếm anh ở khắp mọi nơi. Tôi không thể chấp nhận sự thật này, anh không thể xa tôi được, không thể bỏ lại tôi một mình với biết bao những dự định mà anh đã muốn làm cùng tôi.<br/><br/>Đứng trước di ảnh của anh, tôi đã đau đớn tột cùng.<br/><br/>Một nén nhang tôi còn chưa thắp được cho anh, nhưng mẹ anh đã lao vào tôi như điên, như dại. Bà cào cấu, nguyền rủa tôi, bà kết tội cho tôi trong cái chết của con bà. Tôi ngồi sụp xuống mà không còn đủ sức để có một phản kháng nào, chỉ biết đưa hai bàn tay yếu ớt che lên khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác không còn sự sống của mình. Mặc cho bà túm tóc, lay giật, chửi rủa, có lẽ đối với tôi chẳng còn nỗi đau nào hơn nỗi đau tôi phải mất anh lúc này.<br/><br/>Khắp mặt và tay tôi là những vết cào cấu, cắn xé. Khắp người tôi là những vết máu, bầm tím. Tôi không thấy đau.<br/><br/>Mọi người xót thương tôi, những người bạn của tôi đã không thể cầm lòng khi thấy tôi như vậy, tôi vẫn ngồi đó, vẫn im lặng. Trái tim tôi như đã chết cùng anh, còn nỗi đau nào đau hơn thế nữa. Tôi đã mất anh, mất cả linh hồn của mình.<br/><br/>Sau đám tang của anh, tôi đã rơi vào tình trạng trầm cảm. Tôi sống thu mình và hoàn toàn mất niềm tin. Cuộc sống cứ thế trôi đi, tôi vẫn lặng lẽ, né tránh mọi thứ. Một năm sau cái chết của anh, mọi người vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay những lần thấy tôi cười. Tôi cũng đã cố gắng hơn trong cuộc sống của mình.<br/><br/>Bố mẹ, những người đã quá khổ vì tôi, bạn bè những người đã lo lắng cho tôi, tôi phải sống phải quên đi tất cả những đau đớn đầu đời mà tiếp tục sống cho những gì của ngày mai. Dù trên đường tôi đi, có nhiều chông gai, nhiều sóng gió, dù anh không còn bên tôi để che chở, động viên tôi mỗi lúc tôi gặp khó khăn nữa, nhưng tôi biết tôi phải sống để anh luôn mỉm cười, tự hào về tôi.<br/><br/>Hơn 2 năm sau cái chết của anh, tôi đã cười nhiều hơn, sống lạc quan hơn. Nhưng tôi vẫn không thể sẵn sàng mở lòng để đón nhận một tình yêu mới. Với tôi tình yêu dường như đã hoàn toàn khép lại.<br/><br/>28 tuổi, bạn bè tôi nhiều đứa có vợ có chồng, có gia đình đề huề. Có nhiều người đàn ông cũng muốn chia sẻ với tôi, muốn sống cùng tôi, tôi chỉ cười. Trái tim tôi đã hóa đá rồi.<br/><br/>Khi đêm xuống, tôi thấy lòng mình thật trống trải, cô đơn. Tôi muốn được tựa vào vai ai đó, muốn được ai đó ôm tôi trong vòng tay mình. Nhưng, anh đang đứng ở đó, ánh mắt âu yếm đang nhìn tôi anh đưa tay siết chặt lấy tôi. Thật ấm áp, hạnh phúc biết bao. Tôi không thể quên được anh, không thể quên tình yêu ngọt ngào khi anh ở bên tôi.<br/><br/>Tôi muốn thoát ra khỏi cái ảo tưởng về anh, rằng anh vẫn luôn ở bên tôi, vẫn yêu tôi. Anh không chết, anh chỉ đi công tác thôi, ngày mai khi tôi thức dậy anh sẽ ngồi cạnh giường nơi tôi nằm, nắm lấy tay tôi, dắt tôi đi tiếp những bước đi của cuộc đời.<br/><br/>Tôi phải làm gì đây, tôi không thể đón nhận một tình yêu nào, vì hình ảnh yêu thương của anh vẫn vẹn nguyên trong trái tim tôi.<br/><br/>Lam Linh
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?200</link>
<title><![CDATA[Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh …]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 15 Sep 2009 05:15:34 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?200</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.<br/><br/>Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.<br/><br/>Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.<br/><br/>Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ…<br/><br/>Dew đã bước vào cuộc đời tôi.<br/><br/>Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.<br/><br/>Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: “Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ”. Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.<br/><br/>Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.<br/><br/>Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.<br/><br/>Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.<br/><br/>Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.<br/><br/>Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.<br/><br/>Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: “Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa. <br/><br/>Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.<br/><br/>Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.<br/><br/>Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.<br/><br/>Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.<br/><br/>Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.<br/><br/>Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.<br/><br/>Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.<br/><br/>Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.<br/><br/>Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.<br/><br/>“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.<br/><br/>Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.<br/><br/>Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, “Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.<br/><br/>Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.<br/><br/>Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: “Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe”. Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.<br/><br/>Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.<br/><br/>Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.<br/><br/>Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.<br/><br/>Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến “Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi” - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.<br/><br/>Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.<br/><br/>Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già”. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: “Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi”.<br/><br/>Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.<br/><br/>Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.<br/><br/>Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”. 
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?199</link>
<title><![CDATA[Xin lỗi em, người con gái tôi từng bỏ rơi !]]></title> 
<author>admin &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 15 Sep 2009 05:07:49 +0000</pubDate> 
<guid>http://giaythuytinh.info/blog/read.php?199</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Nguồn : Cửa sổ Blog ( Vnexpress)<br/><br/>Lần đầu tiên tôi biết tôi không phải một người đàn ông tốt, là lúc tôi đã 35 tuổi với một cuộc sống gia đình và kinh tế rất tốt.<br/><br/>Khi còn trẻ tôi có một mối tình sâu đậm, tôi từng yêu người phụ nữ đó mãnh liệt và hăng say như trên đời này không còn người con gái nào được như thế. Nhưng nhiều năm qua đi khi tôi đã chiếm được tất cả từ nàng thì cuộc sống của chúng tôi không được nhiệt tình và lôi cuốn như buổi ban đầu.<br/><br/>Mỗi ngày gặp nhau vẫn chỉ có thế, chuyện gì về nhau cũng đã biết tôi không còn cái cảm giác khám phá những điều mới mẻ từ một người phụ nữ đẹp và lôi cuốn bởi nàng đã thuộc về tôi. Rồi tôi bắt đầu nhìn thấy những điều mới mẻ mà nàng không có… Tôi cho rằng mình không còn tình cảm thì tôi có quyền làm như thế chứ không phải vì tôi tồi.<br/><br/>Rồi tôi cũng gặp người con gái khác, tôi lại yêu cuồng nhiệt như khi tôi yêu nàng những ngày đầu. Không một chút do dự, tôi chia tay nàng để đến với hạnh phúc mới vì tôi xứng đáng được hạnh phúc hơn phải ở bên nàng. Tôi tự cho mọi phần lỗi là vì nàng đã không sống tốt, thế nên tôi hết tình cảm rồi thì không thể tiếp tục, chia tay sớm thì sẽ tốt hơn là cứ kéo dài mà vẫn không lấy nhau.<br/><br/>Những ngày chia tay nàng hoàn toàn suy sup nhưng tôi vẫn cho phép mình lạnh lùng tàn nhẫn… biết làm sao tôi không còn tình cảm mà. Tôi không chờ lâu hơn được nữa và thiết lập ngay tình yêu với người mới. Cũng có đôi lúc tôi lo lắng cho nàng và thấy mình không có trách nhiệm nhưng rồi tôi cũng có đủ lý do về sự thua kém của nàng để không thấy mình có lỗi. Rút kinh nghiệm từ tình yêu đầu, 2 năm sau tôi cưới vợ.<br/><br/>Tình cảm của tôi dành cho vợ lại bão hòa, tôi nhận ra sống chung với nhau rồi thì như vậy hết. Vậy là ngày xưa tôi bỏ nàng tất cả chỉ là lý do của tôi.<br/><br/>Tôi không còn tin tức của nàng nhiều, nghe bạn bè cũ nói nàng vẫn bình thường và vẫn chưa quên tôi. Đúng là ích kỷ, nghe như thế tôi cảm thấy rất hãnh diện.<br/><br/>Rồi tôi cũng được gặp lại nàng trong đám cưới bạn cũ, nhìn nàng đẹp, điềm tĩnh và lôi cuốn vô cùng trong mắt đàn ông chúng tôi. Nàng chủ động hỏi chuyện tôi vui vẻ, trong ánh mắt vẫn thoáng nỗi buồn và vẫn ánh mắt ngày xưa nàng chỉ dành cho tôi. Nhưng giờ đây tôi lại không đủ can đảm nhìn vào ánh mắt đó. Sau 4 năm chia tay lúc này tôi mới thấy mình muốn giải thích. “Em còn giận anh không?” không trả lời tôi nàng chỉ cười buồn. ”Hồi đó anh muốn mình chia tay sớm là để tốt cho cả hai…”.<br/><br/>Cuối cùng thì nàng cũng quay sang nhìn tôi, nàng cười, đưa tay bỏ đồ ăn cho tôi, trước đây nàng vẫn chăm sóc tôi như thế, rồi bất ngờ nàng hỏi ngược lại tôi "Thế nào là sớm hả anh? Bỏ đi giọt máu của mình, 8 năm yêu nhau hay nhiều hơn nữa những năm tháng em đợi chờ anh?” Đó là lời trách móc duy nhất từ khi tôi phụ nàng và cũng là lời nói chuyện cuối cùng của tôi và nàng.<br/><br/>Đằng sau trách nhiệm với gia đình, tôi bắt đầu thấy dằn vặt và nuối tiếc. Tôi thường xuyên cầu nguyện cho hạnh phúc của nàng, tôi nghĩ về nàng nhiều hơn…. Trong muộn màng tôi không biết ngày xưa liệu đâu là tình yêu đâu là cám dỗ.<br/><br/>Rồi năm chúng tôi 30 tuổi, tôi được biết nàng đi lấy chồng, một người đàn ông thành đạt và rất yêu thương tôn trọng nàng. Tôi mừng cho nàng, vậy là từ nay tôi cũng thấy thanh thản hơn. Tôi tưởng tượng nàng trong áo cô dâu bên người đàn ông khác mà một thoáng mất mát.<br/><br/>Vậy rồi cũng 10 năm từ lúc tôi phụ người, tôi vẫn là người đàn ông chững chạc, đạo đức, vẫn thấy hãnh diện với điều đó.<br/><br/>Một chiều đón con tôi thoáng nhìn thấy hình dáng quen thuộc của nàng, vậy là tôi được gặp lại nàng thật rồi. Tôi thấy mình hồi hộp quá, tôi không biết nàng có hạnh phúc không, chồng nàng có đối xử tốt với nàng không?... Nàng bồng một bé gái xinh xắn y nàng, chắc là con của nàng rồi, trông nàng rất hạnh phúc. Hình như cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình, nàng quay qua, chúng tôi nhìn nhau mà không nói nên lời, cảm giác xót xa dâng lên trong lòng, tôi nhận ra rằng tôi đã để mất nàng vì những ham muốn đời thường.<br/><br/>“Con gái em à? Con bé xinh giống mẹ quá!”<br/><br/>“Dạ không, Con nhỏ bạn nhờ em đón, à mà cũng là con nuôi em đó, con bé ngoan lắm. Anh cũng đón con à?”<br/><br/>“Em có mấy cháu rồi?”<br/><br/>Thoáng cúi đầu: “Tụi em ra tòa được đã hơn năm nay”. Nói rồi nàng vẫn cười, vẻ mạnh mẽ đó ẩn sau là những nỗi đau vụn vỡ.<br/><br/>Tôi thảng thốt. “Tại sao?....” Tôi muốn biết rất nhiều điều tại sao trong cuộc sống của nàng.<br/><br/>Bế đứa bé chặt vào lòng mình như để ấm áp hơn. “Anh ấy cũng là một người đàn ông tốt. Ngày xưa anh luôn hứa cưới em, còn anh ấy luôn hứa sẽ bỏ qua và tôn trọng quá khứ của em, nhưng cả 2 đều không ai làm được những điều đã hứa với em".<br/><br/>Nói rồi nàng quay bước đi như thể không bao giờ gặp lại tôi nữa và cũng không còn quan tâm cảm giác của tôi. Tôi và nàng chỉ đi qua nhau trong cuộc đời này.<br/><br/>Đến giờ mà tôi vẫn không thể mở miệng được một lời xin lỗi, dù cuối cùng sau 10 năm tôi cũng nhận ra tôi không có quyền lấy đi quá nhiều của nàng như thế. Và liệu cái hạnh phúc gia đình có được bằng sự chà đạp lên cuộc sống và bất hạnh của người phụ nữ mình từng thương yêu có phải là tất cả cho một người đàn ông.<br/><br/>Xin gửi em vạn lời xin lỗi muộn màng.
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>