8
Oct.2009
Nguồn : Cửa sổ Blog
Rời xa anh, em tưởng rằng sẽ hạnh phúc bên người yêu mới. Nhưng cho đến tận bây giờ em mới nhận ra rằng không ai có thể thay thế được anh trong trái tim em.
Vậy là anh và em đã xa nhau 5 tháng rồi, chính xác là 5 tháng 10 ngày. Em vẫn còn nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy. Nhớ khuôn mặt anh, nhớ ánh mắt anh, nhớ hơi ấm của cái xiết tay cuối cùng. Hôm nay trên đường về nhà, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn làm em phải tấp xe vào lề trú mưa, bên kia đường một đôi trai gái cũng đang vội vã. Trời vẫn mưa không ngớt … lạnh. Lòng em bồi hồi nhớ anh - người yêu của em.
Rời xa anh, em tưởng rằng sẽ hạnh phúc bên người yêu mới. Nhưng cho đến tận bây giờ em mới nhận ra rằng không ai có thể thay thế được anh trong trái tim em. Người ta cũng rất tốt với em, cũng quan tâm và chiều chuộng, những ngày cuối tuần chở em đi chơi đây đó. Nhưng cũng đã đôi lần cãi nhau, toàn những chuyện không đâu. Không biết có phải vì yêu em quá hay không mà người ta rất dễ ghen và nổi nóng. Có lần, em ngồi uống nước với đứa bạn cùng lớp, rồi không hiểu sao người yêu em biết vậy là mấy ngày trời em như bị cáo phải trả lời trước quan tòa. Nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy. Chợt nhớ khi bên anh em chẳng bao giờ phải như vậy cả, dù chỉ một lần.
Thời gian gần đây, sao em thấy lòng mình trống trải, nắm tay đi bên người yêu mà em thấy vẫn thiêu thiếu một điều gì đó thật mơ hồ. Người ta yêu em thật nhưng trong em không một cảm giác bình yên, ấm áp… như những lần em còn được bên anh. Đôi bàn tay gầy, đen rạm vì cháy nắng nhưng lại lan tỏa một hơi ấm lạ kỳ. Cũng đôi bàn tay ấy luôn vén tóc cho em mỗi khi có từng sợi che vào mắt. Và từ ngày đó đến giờ chẳng ai làm điều đó cho em, em nhớ…
Anh luôn ân cần chăm sóc em, nhiều lúc em hỏi anh sao xem em giống như con nít vậy? Anh khẽ cười và nói rằng thì em là con nít chứ gì nữa. Cũng có đôi lúc em thấy hơi phiền khi anh như vậy. Nhưng giờ em mới thấu hiểu được câu nói mà em đã từng nghe ở đâu đó rằng: “Những gì đến với bạn rất dễ thường bạn không biết quý và gìn giữ đến khi điều đó không còn bên bạn nữa bạn sẽ hối tiếc cả một đời” và bây giờ em đã rơi vào tình cảnh đó thật rồi anh ạ.
Em nhớ những lần em bị bệnh, anh đon đả chạy đi mua thuốc cho em, rồi dặn em chuyện này chuyện nọ. Những lúc đó em thấy anh chẳng khác bà em là mấy, cũng bắt em phải như thế này thế kia. Anh đơn thuần không chỉ là người yêu của em, anh còn là một người bạn, một người bạn đặc biệt. Sẵn sàng ngồi hàng giờ chỉ để nghe em nói, dẫu biết những câu chuyện không đầu không cuối. Luôn bên em lúc em cần, luôn quan tâm em không một chút đắn đo. Và bây giờ em muốn anh làm phiền em thật nhiều, thật nhiều. Gấp trăm ngàn lần ngày trước. Luôn biết em thích những món gì, và có thể trở em đi dù đường có xa đến đâu để em được ăn món em thích. Em còn nhớ rất rõ hôm em và anh đi Thủ đức gặp trời mưa… không biết anh còn nhớ, rồi những lần về miền Tây chơi…Những kỷ niệm về anh luôn trải dài trong tâm trí em. Và bây giờ thật sự em muốn được viết tiếp anh à, muốn viết mãi không thôi.
Em đã thật ngốc khi đem tình yêu ra so sánh, và đã làm anh tổn thương. Nhưng vẫn không một lần anh trách cứ em điều gì. Điều này thật khác biệt với những người con trai em từng gặp và có lẽ vậy mà em yêu anh. Đến tận giờ phút này khi không còn anh kề bên em mới hiểu hết giá trị đích thực của tình yêu. Những giá trị mà em đã không biết gìn giữ và trân trọng. Có lẽ ông trời đang trừng phạt em. Em biết em đã sai, nếu có thể quay lại hãy cho em được về bên anh, để em có thể hàn gắn vết thương lòng trong anh, để em có thể tìm thấy hạnh phúc đích thực của mình, để em được mãi là con nít của anh, để được anh chăm sóc, nâng niu. Em sẽ vứt bỏ tất cả, dù chỉ được bên anh một thời gian ngắn thôi cũng được, để cảm giác ngập tràn hạnh phúc lại về bên em. Được không anh?
Rời xa anh, em tưởng rằng sẽ hạnh phúc bên người yêu mới. Nhưng cho đến tận bây giờ em mới nhận ra rằng không ai có thể thay thế được anh trong trái tim em.
Vậy là anh và em đã xa nhau 5 tháng rồi, chính xác là 5 tháng 10 ngày. Em vẫn còn nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy. Nhớ khuôn mặt anh, nhớ ánh mắt anh, nhớ hơi ấm của cái xiết tay cuối cùng. Hôm nay trên đường về nhà, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn làm em phải tấp xe vào lề trú mưa, bên kia đường một đôi trai gái cũng đang vội vã. Trời vẫn mưa không ngớt … lạnh. Lòng em bồi hồi nhớ anh - người yêu của em.
Rời xa anh, em tưởng rằng sẽ hạnh phúc bên người yêu mới. Nhưng cho đến tận bây giờ em mới nhận ra rằng không ai có thể thay thế được anh trong trái tim em. Người ta cũng rất tốt với em, cũng quan tâm và chiều chuộng, những ngày cuối tuần chở em đi chơi đây đó. Nhưng cũng đã đôi lần cãi nhau, toàn những chuyện không đâu. Không biết có phải vì yêu em quá hay không mà người ta rất dễ ghen và nổi nóng. Có lần, em ngồi uống nước với đứa bạn cùng lớp, rồi không hiểu sao người yêu em biết vậy là mấy ngày trời em như bị cáo phải trả lời trước quan tòa. Nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy. Chợt nhớ khi bên anh em chẳng bao giờ phải như vậy cả, dù chỉ một lần.
Thời gian gần đây, sao em thấy lòng mình trống trải, nắm tay đi bên người yêu mà em thấy vẫn thiêu thiếu một điều gì đó thật mơ hồ. Người ta yêu em thật nhưng trong em không một cảm giác bình yên, ấm áp… như những lần em còn được bên anh. Đôi bàn tay gầy, đen rạm vì cháy nắng nhưng lại lan tỏa một hơi ấm lạ kỳ. Cũng đôi bàn tay ấy luôn vén tóc cho em mỗi khi có từng sợi che vào mắt. Và từ ngày đó đến giờ chẳng ai làm điều đó cho em, em nhớ…
Anh luôn ân cần chăm sóc em, nhiều lúc em hỏi anh sao xem em giống như con nít vậy? Anh khẽ cười và nói rằng thì em là con nít chứ gì nữa. Cũng có đôi lúc em thấy hơi phiền khi anh như vậy. Nhưng giờ em mới thấu hiểu được câu nói mà em đã từng nghe ở đâu đó rằng: “Những gì đến với bạn rất dễ thường bạn không biết quý và gìn giữ đến khi điều đó không còn bên bạn nữa bạn sẽ hối tiếc cả một đời” và bây giờ em đã rơi vào tình cảnh đó thật rồi anh ạ.
Em nhớ những lần em bị bệnh, anh đon đả chạy đi mua thuốc cho em, rồi dặn em chuyện này chuyện nọ. Những lúc đó em thấy anh chẳng khác bà em là mấy, cũng bắt em phải như thế này thế kia. Anh đơn thuần không chỉ là người yêu của em, anh còn là một người bạn, một người bạn đặc biệt. Sẵn sàng ngồi hàng giờ chỉ để nghe em nói, dẫu biết những câu chuyện không đầu không cuối. Luôn bên em lúc em cần, luôn quan tâm em không một chút đắn đo. Và bây giờ em muốn anh làm phiền em thật nhiều, thật nhiều. Gấp trăm ngàn lần ngày trước. Luôn biết em thích những món gì, và có thể trở em đi dù đường có xa đến đâu để em được ăn món em thích. Em còn nhớ rất rõ hôm em và anh đi Thủ đức gặp trời mưa… không biết anh còn nhớ, rồi những lần về miền Tây chơi…Những kỷ niệm về anh luôn trải dài trong tâm trí em. Và bây giờ thật sự em muốn được viết tiếp anh à, muốn viết mãi không thôi.
Em đã thật ngốc khi đem tình yêu ra so sánh, và đã làm anh tổn thương. Nhưng vẫn không một lần anh trách cứ em điều gì. Điều này thật khác biệt với những người con trai em từng gặp và có lẽ vậy mà em yêu anh. Đến tận giờ phút này khi không còn anh kề bên em mới hiểu hết giá trị đích thực của tình yêu. Những giá trị mà em đã không biết gìn giữ và trân trọng. Có lẽ ông trời đang trừng phạt em. Em biết em đã sai, nếu có thể quay lại hãy cho em được về bên anh, để em có thể hàn gắn vết thương lòng trong anh, để em có thể tìm thấy hạnh phúc đích thực của mình, để em được mãi là con nít của anh, để được anh chăm sóc, nâng niu. Em sẽ vứt bỏ tất cả, dù chỉ được bên anh một thời gian ngắn thôi cũng được, để cảm giác ngập tràn hạnh phúc lại về bên em. Được không anh?
8
Oct.2009
Nguồn : Cửa sổ Blog
Thời gian qua lâu rồi mà mỗi lần nhớ về anh tim em vẫn nhói đau, bởi vậy không bao giờ em dám gặp lại anh nữa. Biết đâu khi là một người đàn bà rồi sẽ không còn cái sỹ diện thời thiếu nữ nữa em sẽ khóc khi gặp lại, sẽ tố cáo trái tim mình trước anh.
Dĩ vãng ơi xin hãy ngủ ngoan, đã bao lần em tự nhủ phải quên anh, thôi không nhớ về kỷ niệm đáng thương giữa anh và em để sống toàn tâm cho hiện tại nhưng em vẫn không làm được, em viết ra những dòng này coi như là sự thú tội của con tim, mong rằng khi nói ra được em sẽ có thể mang bình yên về cho mình.
Ai đó nói “yêu là mù quáng” quả không sai với em, em yêu anh bằng tình yêu đầu và cũng là tình yêu cuối. Đứa con gái ở vùng quê nghèo mang theo hành trang là tình yêu của anh, những lời hứa, ánh mắt thân yêu, nụ cười hiền của anh để bước chân vào giảng đường đại học. Em ngây thơ nghĩ rằng vậy là mình hạnh phúc, mà em hạnh phúc thật, hơn một năm ở bên anh em đã rất hạnh phúc, em ở ký túc xá nên chỉ thứ 4, thứ 7, Chủ nhật là anh có thể vào thăm em.
Em nhớ rất rõ mình đã mong chờ để gặp anh như thế nào, em nhớ những bữa cùng anh ăn cơm ở ký túc Mễ trì, em nhớ những buổi mình cầm tay nhau đi dạo ở quanh khu em ở, ở cả ký túc trường sư phạm gần nơi anh trọ, ở công viên, bất cứ ở đâu đi cùng nhau là anh nắm tay em thật chặt như sợ chỉ cần tuột tay là em sẽ rời khỏi anh.
Anh bảo anh thích đan những ngón tay của anh vào những ngón tay của em vì như vậy anh thấy ấm áp và an tâm lắm. Em nhớ anh đã đèo em đi hết các con đường HN từ khi mình đi xe đạp đến lúc mình đi xe máy. Em nhớ lần chia tay ở sân ga tiễn em về quê, anh đã chạy theo đoàn tàu và nói “anh yêu em”,... Em nhớ tất cả những kỷ niệm về anh và em nghĩ mình sẽ mãi ở bên nhau.
Vậy mà anh xa em, chỉ đơn giản anh không còn yêu em nữa, cũng như bao cô gái khác khi bị bỏ rơi em không tin là anh không còn yêu em nữa, em đã dối mình, nhưng em vẫn đủ tự trọng để nghĩ rằng chỉ cần anh vui thì em chấp nhận.
Mình xa nhau thật đơn giản, thật nhẹ nhàng nhưng anh có biết chính vì sự sỹ diện đó mà trái tim em mãi bị đè nặng, em đã khóc rất nhiều, rất giận nhưng khi vô tình gặp lại anh em vẫn mỉm cười, vẫn cố tỏ ra bình thường, em muốn khóc lắm, muốn hỏi vì sao anh lại đối xử với em như thế, muốn hỏi vì sao hôm qua anh còn rất ân cần với em mà hôm nay lại nói không còn yêu em, nhưng em không làm được.
Rồi em nghĩ thôi để thời gian xoa dịu vết thương lòng, nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy, không dễ như khi em vô tình đánh vỡ cái cốc có thể mua cái khác thay thế.
Hai năm xa anh là hai năm em sống trong cô đơn, sống trong những kỷ niệm và nỗi đau, nhiều đêm em không ngủ được, em sợ phải đi trên những con đường không có anh vì hình bóng anh luôn ở đó cùng người khác, em thật đáng thương khi luôn nhớ về người không yêu mình.
Ra trường, em lập gia đình với bạn của anh trai em, chồng em là một người đàn ông tốt, sống có trách nhiệm với gia đình, rồi em có con một cậu con trai. Đã 6 năm xa anh vậy mà những kỷ niệm ấy luôn ám ảnh em, đôi lúc em thấy em thật giả tạo với thực tại, nhưng em không sao thoát ra khỏi ám ảnh về anh. Đáng lẽ những lúc buồn em phải nghĩ đến chồng mình nhưng em lại nghĩ về anh, tại sao?
Em biết em không thể quên nổi, sau này cũng thế vì thời gian qua lâu rồi mà mỗi lần nhớ về anh tim em vẫn nhói đau, bởi vậy không bao giờ em dám gặp lại anh nữa. Biết đâu khi là một người đàn bà rồi sẽ không còn cái sỹ diện thời thiếu nữ nữa em sẽ khóc khi gặp lại, sẽ tố cáo trái tim mình trước anh. Hôm trước đi Hạ Long tập huấn nhiều lần em định bấm máy gọi cho anh, nhưng em sợ không thể vượt qua chính mình, cảm giác có lỗi với chồng đã giúp em vượt qua những khao khát thấp hèn là được nhìn thấy anh. Anh à! Hơn một năm ở bên anh vậy mà em phải mất gần 10 năm và có thể phải hơn thế nữa để sống trong nhớ nhung, dằn vặt, nhớ anh và dằn vặt vì có lỗi với chồng con bởi nỗi nhớ ấy, thật là một cái giá quá đắt đúng không. Hãy chỉ cho em phải làm sao để có thể quên anh, chỉ cho em đi anh.
Thời gian qua lâu rồi mà mỗi lần nhớ về anh tim em vẫn nhói đau, bởi vậy không bao giờ em dám gặp lại anh nữa. Biết đâu khi là một người đàn bà rồi sẽ không còn cái sỹ diện thời thiếu nữ nữa em sẽ khóc khi gặp lại, sẽ tố cáo trái tim mình trước anh.
Dĩ vãng ơi xin hãy ngủ ngoan, đã bao lần em tự nhủ phải quên anh, thôi không nhớ về kỷ niệm đáng thương giữa anh và em để sống toàn tâm cho hiện tại nhưng em vẫn không làm được, em viết ra những dòng này coi như là sự thú tội của con tim, mong rằng khi nói ra được em sẽ có thể mang bình yên về cho mình.
Ai đó nói “yêu là mù quáng” quả không sai với em, em yêu anh bằng tình yêu đầu và cũng là tình yêu cuối. Đứa con gái ở vùng quê nghèo mang theo hành trang là tình yêu của anh, những lời hứa, ánh mắt thân yêu, nụ cười hiền của anh để bước chân vào giảng đường đại học. Em ngây thơ nghĩ rằng vậy là mình hạnh phúc, mà em hạnh phúc thật, hơn một năm ở bên anh em đã rất hạnh phúc, em ở ký túc xá nên chỉ thứ 4, thứ 7, Chủ nhật là anh có thể vào thăm em.
Em nhớ rất rõ mình đã mong chờ để gặp anh như thế nào, em nhớ những bữa cùng anh ăn cơm ở ký túc Mễ trì, em nhớ những buổi mình cầm tay nhau đi dạo ở quanh khu em ở, ở cả ký túc trường sư phạm gần nơi anh trọ, ở công viên, bất cứ ở đâu đi cùng nhau là anh nắm tay em thật chặt như sợ chỉ cần tuột tay là em sẽ rời khỏi anh.
Anh bảo anh thích đan những ngón tay của anh vào những ngón tay của em vì như vậy anh thấy ấm áp và an tâm lắm. Em nhớ anh đã đèo em đi hết các con đường HN từ khi mình đi xe đạp đến lúc mình đi xe máy. Em nhớ lần chia tay ở sân ga tiễn em về quê, anh đã chạy theo đoàn tàu và nói “anh yêu em”,... Em nhớ tất cả những kỷ niệm về anh và em nghĩ mình sẽ mãi ở bên nhau.
Vậy mà anh xa em, chỉ đơn giản anh không còn yêu em nữa, cũng như bao cô gái khác khi bị bỏ rơi em không tin là anh không còn yêu em nữa, em đã dối mình, nhưng em vẫn đủ tự trọng để nghĩ rằng chỉ cần anh vui thì em chấp nhận.
Mình xa nhau thật đơn giản, thật nhẹ nhàng nhưng anh có biết chính vì sự sỹ diện đó mà trái tim em mãi bị đè nặng, em đã khóc rất nhiều, rất giận nhưng khi vô tình gặp lại anh em vẫn mỉm cười, vẫn cố tỏ ra bình thường, em muốn khóc lắm, muốn hỏi vì sao anh lại đối xử với em như thế, muốn hỏi vì sao hôm qua anh còn rất ân cần với em mà hôm nay lại nói không còn yêu em, nhưng em không làm được.
Rồi em nghĩ thôi để thời gian xoa dịu vết thương lòng, nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy, không dễ như khi em vô tình đánh vỡ cái cốc có thể mua cái khác thay thế.
Hai năm xa anh là hai năm em sống trong cô đơn, sống trong những kỷ niệm và nỗi đau, nhiều đêm em không ngủ được, em sợ phải đi trên những con đường không có anh vì hình bóng anh luôn ở đó cùng người khác, em thật đáng thương khi luôn nhớ về người không yêu mình.
Ra trường, em lập gia đình với bạn của anh trai em, chồng em là một người đàn ông tốt, sống có trách nhiệm với gia đình, rồi em có con một cậu con trai. Đã 6 năm xa anh vậy mà những kỷ niệm ấy luôn ám ảnh em, đôi lúc em thấy em thật giả tạo với thực tại, nhưng em không sao thoát ra khỏi ám ảnh về anh. Đáng lẽ những lúc buồn em phải nghĩ đến chồng mình nhưng em lại nghĩ về anh, tại sao?
Em biết em không thể quên nổi, sau này cũng thế vì thời gian qua lâu rồi mà mỗi lần nhớ về anh tim em vẫn nhói đau, bởi vậy không bao giờ em dám gặp lại anh nữa. Biết đâu khi là một người đàn bà rồi sẽ không còn cái sỹ diện thời thiếu nữ nữa em sẽ khóc khi gặp lại, sẽ tố cáo trái tim mình trước anh. Hôm trước đi Hạ Long tập huấn nhiều lần em định bấm máy gọi cho anh, nhưng em sợ không thể vượt qua chính mình, cảm giác có lỗi với chồng đã giúp em vượt qua những khao khát thấp hèn là được nhìn thấy anh. Anh à! Hơn một năm ở bên anh vậy mà em phải mất gần 10 năm và có thể phải hơn thế nữa để sống trong nhớ nhung, dằn vặt, nhớ anh và dằn vặt vì có lỗi với chồng con bởi nỗi nhớ ấy, thật là một cái giá quá đắt đúng không. Hãy chỉ cho em phải làm sao để có thể quên anh, chỉ cho em đi anh.




